Sunday, March 31, 2019

Ngày Đầu Trên Quê Hương Mới




Nhớ ngày đầu đặt chân đến Mỹ
Trắng đôi tay vụng vịu lau chùi
Quyét nhà, xúc tuyết lui cui
Nhà thương, xưởng máy vẫn vui kiếm tiền
Công nhân bẹt đồng lương tối thiểu
Phải dè chừng cầm cự chi tiêu
Tiền xăng, tiền học tốn nhiều
Còn tiền ăn, ở thiếu điều hụt hơi

Nhìn thiên hạ gia đình đông đủ
Tôi một mình tứ cố vô thân
Đôi khi nghĩ cũng tủi thầm
Quê người đất khách vui buồn chia ai
Ra đường gặp người này quen qúa
Tự hỏi lòng không biết quen sao?!
Nên chi chỉ gật đầu chào
Mỉm cười chứ biết hỏi han thế nào

Lâu lâu thấy thèm cơm phở lạ
Ghé Bol-sa ăn bữa đỡ thèm
Chưa ăn đã nhớ anh em
Còn nơi quê cũ có thèm như tôi
Cuối tuần thiên hạ rong chơi
Tôi vào thư viện học ôn học bù
Sáng khuya lạc cõi sương mù
Bốn mùa vun vút như cù trên khung

Những em trẻ vừa xong trung học
Hay những người may mắn hơn tôi
Chỉ cần ba bốn năm thôi
Còn tôi phải kéo gấp đôi bình thường
Bước ra khỏi cổng trường học đại
Thì tuổi đời đã bốn mươi xuân
Mỗi người riêng một số phần
Trách trời chi nỗi gian truân cuộc đời

Nctd, 2019

(Viết kỷ niệm những năm đầu tỵ nạn trên quê hương mới sau ngày Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ cuối thảng Tư năm 1975)

Sunday, January 6, 2019

Xuân Trên Đỉnh Đồi





Bẩy mươi tư tuổi còn xuân
Vẫn leo đồi núi mỗi tuần đôi phiên
Đồi cao thấy cũng hơi phiền
Sợ lên không nổi nửa triền run chân
Điều tâm hít thở bước lần
Rẽ cây gạt cỏ dần dần lên cao
Đỉnh đồi lộng gió xôn xao
Mây trôi cuồn cuộn, tim ào ạt mau!

Nctd
January 2019

Monday, November 19, 2018

Hai Mẹ!





Người ta một mẹ đã may
Còn tôi hai mẹ thật may dường nào
Mẹ Sinh công dưỡng xiết bao
Tình thương Mẹ Lớn cũng cao ngút trời!

Nctd, 2018

Thursday, November 8, 2018

Người Già và Trẻ Thơ



Nuôi con cực khổ trăm điều
Phụng cha dưỡng mẹ cũng nhiều gian truân
Trẻ thơ như nụ đầu xuân
Người già cằn cỗi như cành đông khô
Người ta xin trẻ mồ côi
Ai vào dưỡng lão nhận nuôi người già!
Tình thương dù có bao la
Nhưng giòng suối vẫn chẩy xa cội nguồn

Nctd
Cali – Thu 2018

Saturday, March 17, 2018

Cuộc Đời Lắm Thứ Nhiêu Khê




 Không mua dù túi có tiền
Bởi mua hút mãi đâm ghiền thì nguy
Uống nhiều tì tạng thận suy
Ung thư dễ chết, “Ti-Bi” cũng phiền (*)

Thuốc nửa điếu, rượu hai phiên
Không hơn không kém không phiền lụy ai
Ai hay xin cứ khoe tài
Tôi xin cáo trước hai tay vái chào

Bây giờ thuốc rượu giá cao
Thôi thì dứt bỏ đỡ hao bạc tiền
Tuổi già ăn cữ ăn kiêng
Tránh ăn mỡ thịt, sò nghêu không từ!

Nctd 2018

(*)TB / Tuberculosis - Bệnh lao phổi

Wednesday, January 10, 2018

Thăm Bạn Đường Xa


Thân sơ lấy đấu nào đong (1)
Cổ lai tri kỷ đừng hòng mà mua
Hợp nhau một miếng cũng vừa
Đường xa đàu quản, gió mưa nào sờn
Bạn bè chẳng có thiệt hơn
Cơm rau cũng đủ, cao lương chẳng màng!

Nctd - 2018
(1) Cái đấu: Dùng để đong thóc gạo và ngũ cốc ở thôn quê miền Bắc.

Tuesday, December 26, 2017

Tiếng Ve Gọi Buồn


  
Mỗi năm Phượng nở đỏ sân trường
Bạn bè tản mạn khắp muôn phương
Lưu bút chia tay hoen dấu lệ
Ve sầu rả rich bước vương vương
Ba tháng hè thời gian qúa lâu
Dài như thế kỷ nhớ khôn lường
Hồi hộp trông mong đầu niên khóa
Sân trường còn mấy bóng thân thương?!!


Nguyễn Chu Trương Dực

Lời tâm sự cùng bạn đọc: Khác với các học sinh Trung Học Công Lập phần nhiều có được khoảng thời gian 7 năm dài bên nhau bởi không phải đóng học phí hàng tháng; còn học sinh trường tư phải đóng học phí hàng tháng, nhiều ít tùy theo trường, tuy nhiên càng lên lớp cao thì học phí càng đắt, nhiều gia đình không đủ khả năng cho con em tiếp tục, nhất là các học sinh tỉnh nhỏ mà phải lên tạm trú ở Sài Gòn ăn học nhiều người đành phải bỏ ngang, dài lắm cũng chỉ khoảng 4 năm đầu từ Đệ Thất (lớp 6) đến Đệ Tứ (lớp 9) là cùng, bởi cuối năm Đệ Tứ phải thi bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp, có đậu mới được tiếp tục lên Đệ Tam (lớp 10). Do đó sau mỗi mùa hè, khi gió thu thổi về quyét sạch mầu hoa Phượng trong sân thì nó cũng kéo theo đi một số bạn bè thân thích. Lưu bút cuối năm phản ảnh nỗi buồn chia ly nhiều hơn vui được nghỉ xả hơi. Thân mời qúy bạn đọc đón chờ bài "Một Đời Tư Thục" sẽ đăng vào trang "Giáng Thu" nay mai!

Nctd.