Saturday, August 26, 2017

CẢM ƠN EM



Xin cám ơn em người vợ hiền
Em là thục nữ lẫn bà tiên
Siêng năng cần kiệm thêm hiền hậu
Giỏi nhường khéo nhịn chẳng huyên thiên

Em là người vợ qúa đảm đang
Công dung ngôn hạnh luôn vẹn toàn
Mọi việc trong ngoài chu đáo cả
Sở nhà tất bật vẫn đa đoan

Dù cám ơn em suốt cuộc đời
Cũng không nói hết cõi lòng tôi
Thương chồng chăm sóc từng ly tí
Chẳng hề than thở chẳng buông lơi

Tạ ơn em một nụ hồng xinh
Anh luôn lưu giữ ở bên mình
Nụ hoa không nở không phô sắc
Thủy chung em trọn nghĩa xen tình


Nctd

Monday, August 21, 2017

Nhện Giăng Tơ



Xuân hạ qua rồi em có hay
Gió thu lác đác lá bay bay
Cuộc đời lúc tỉnh khi say
Biết ra tóc đã nhuộm mây trắng nhiều
Ráng chiều ngả bóng xiêu xiêu
Lối xưa tơ nhện rong rêu phủ đầy
Nhện ơi giăng lưới cho dầy
Giữ thời gian lại, ngăn làn gió đông
Cho xuân ươm lại nụ hồng
Ta, em trở gót tìm dòng xuân qua


Nctd

Thursday, January 21, 2016

BÓNG MẸ HIỀN




Mỗi sáng bình minh vừa thức dậy
Mẹ hiền thơ thẩn ở trong sân
Nhẹ nhàng đôi cánh tay gầy héo
Vuốt từng sợi tóc trắng vương đầy

Rồi lúc hoàng hôn lặn xuống dần
Bóng người lủi thủi ở sau sân
Nhặt từng cánh lá thu vàng úa
Gom góp giòng đời xưa đến nay

Có những trưa hè nắng chói chang
Hay ngày thu lạnh giá đông sang
Lom khom mẹ rải cơm thừa thãi
Gọi đàn chim dại nhớ xuân xa

Những khi thời tiết trở mưa sầu
Thấy tôi sùi sụt hắng ho lâu
Mẹ nhìn ánh mắt buồn đong khóe
Ngập ngừng như muốn nói đôi câu!

Nhìn kỹ mẹ tôi đã qúa già
Cuộc đời cơ cực sắp trôi qua
Nếp nhăn in dấu đời phiêu bạt
Chồng chất vai gầy thế kỷ qua

Chắc chắn rồi đây sẽ có ngày
Một ngày không giống sáng hôm nay
Không còn bóng mẹ quanh đâu đó
Chim chóc quanh vùng thôi đến đây

Tôi tự hứa lòng hiếu thảo hơn
Không cằn nhằn mẹ cũng thôi hờn
Những lúc mẹ làm tôi phật ý
Món qùa dâng mẹ buổi chia ly

Từ nay tôi sẽ đếm từng ngày
Giữ từng sợi nắng của hôm nay
Giữ từng chiếc bóng Đông còm cõi
Níu bóng mẹ hiền không gió bay!


Nctd – 2015

(Kính dâng Mẹ với cả tấm lòng yêu thương, và xin tặng cho những ai đang còn mẹ!)


Hình  “Mớm Con” – Tác giả: Laura X.Hoa

ĐAM MÊ!




Ta yêu em tình yêu không tiếng nói
Vì tuổi đời hai thế hệ hai nơi
Em Xuân tươi tràn trề trong nắng Hạ
Ta Thu tàn Đông chớm nẻo gần xa
Nên âm thầm khép kín một mình ta!!!

Khổ nỗi con tim nào có tuổi già
Vẫn luôn đập dù cuộc đời thay đổi
Vẫn biết đam mê rung động từng hồi
Trong thế giới tình yêu riêng của nó
Ai bảo được trái tim mình yên lặng!

Chim Hoàng Yến từ biển Hồ xa vắng
Bỗng trở thành quen thuộc qúa đi thôi
Lời ca buồn cô đọng ở trong tôi
Như gió thoảng mơn man trưa nắng hạ
Thấm vào hồn nhè nhẹ lúc nào hay!

Ta thầm tiếc trót sinh lầm thế hệ
Nên cuộc đời không thể kết thành đôi
Thôi âm thầm trọn kiếp mãi xa xôi
Em Hoàng Yến sáng bình minh ca hót
Ta Hạc chiều sải cánh đếm hoàng hôn!



Nctd / 2014
(Về một người chưa hề quen, chỉ nghe tiếng hát!)

TRONG TA GIÒNG MÁU ĐAM MÊ




Ta là gã si tình từ muôn thưở
Yêu thật nhiều nhưng nhận chỉ bâng qươ
Trái tim ta dạt dào như sóng cả
Phủ tràn trề trong vũ trụ bao la

Ta là gã si tình trong thiên hạ
Chỉ cho đi nhưng chẳng gọi tình về
Như cánh én vẫn làm mùa xuân trễ
Như lá vàng lả chả ngọn thu phong

Hồn ta đốm than hồng âm ỉ nóng
Gặp trời hanh gió lộng cháy bùng lan
Trong khoảnh khắc hồn thơ như gió thoảng
Chiếc thuyền đời vẫn êm ả trôi xuôi

Tâm hồn ta đam mê là nhựa sống
Giòng máu hồng cuồn cuộn chẩy khôn nguôi
Như thác đổ triền miên không ngừng nghỉ
Chẳng phiền hà những to nhỏ thị phi!

Ta không kẻ ngoại tình trong tư tưởng
Thích trăng hoa hay nhảm nhí tơ vương
Cuộc đời ta chưa bao giờ phản bội
Chẳng như đời giả dối nát như tương

Trái tim ta bồng bềnh hoa cỏ dại
Vẫn bay đầy vương mái tóc bờ vai
Theo gió thoảng lang thang vào hư ảo
Viết vài câu thơ thẩn tặng cho đời!


Nctd, 2014

THU NHỚ NGƯỜI!




Tháng mười giữa độ thu sang
Thơ thẩn về đây ngắm lá vàng
Hồ Bạc mơn man làn gió nhẹ  (1)
Đầu non sương phủ nhớ mang mang

Convict nằm yên giữa núi ngàn (2)
Mặt hồ in bóng nét thu sang
Non cao nắng trải chờ ai đó!
Mây hồng không thấy hững hờ bay

Thêm một mùa thu thiếu bóng ai
Gió thu ngơ ngác cánh thu cài
Không vương mái tóc mà trên đá
Vắng người ủ rũ lá vàng phai

Rồi mùa thu cũng sẽ đi mau
Nhưng hình bóng ấy vẫn nguyên mầu
Lá sầu lưu luyến vương theo gót
Sùi sụt mưa buồn phơ phất bay!


Nctd, 2013
(1)   Silver Lake, CA



(2) Convict Lake, CA / Hình by Nctd

GỞI EM CẢ MỘT RỪNG THU



Ta thấy mùa thu đã trở về
Hòa trong tim mạch ủ đam mê
Giữa rừng thu lá vàng tươi thắm
Chợt nhớ bóng ai quyện lối về

Rừng thu ngàn dặm bóng em đâu?
Nhìn ánh trăng thâu chất ngất sầu
Lần mò kiếm lối mòn thu cũ
Gỡ bóng thời gian hun hút sâu

Ngỡ tưởng thu xưa vừa trở lại
Cùng ai thơ thẩn chốn bồng lai
Thả hồn theo bước chân em nhẩy
Xào xạc thu bay nối gót hài

Tỉnh mộng thấy mình giữa rừng sương
Nhặt cánh vàng rơi sao vấn vương
Mây ơi nếu có về bên ấy
Cho gởi rừng thu đến một người!
           

Nctd / 2012